Những Điều Tuổi Trẻ Thường Lãng Phí

*

Đã bao giờ bạn nuối tiếc bởi những gì tôi đã lãng phí, vì tôi đã sống không trọn số đông ngày mon tuổi trẻ?

“Những điều tuổi trẻ thường lãng phí” cùng với nhan đề sách cho giới trẻ nhưng lại là cuốn sách dành cho mọi đối tượng. Đó là tập hòa hợp những mẩu truyện cổ kim, đông tây, những mẩu chuyện được tác giả Trần Trọng Sâm sưu tầm với biên dịch. Từng câu chuyện là một bài học, một triết lý sống. Mà lại không vì vậy mà nó khô khan, kén fan đọc. Ngược lại, phụ thuộc vào sự dung dị, đời thường này mà dễ cảm nhận, dễ bước vào lòng người.

Dẫu là ai, mặc dầu còn trẻ hay đã qua tuổi trăng tròn thì trên đây cũng là 1 trong những cuốn sách đáng để đọc. Đọc để biết mình là ai, đọc nhằm biết nhân loại này quản lý như thay nào, và hơn không còn đọc để sống chứ không chỉ đơn giản và dễ dàng là tồn tại đến hết tháng năm dài.

Bạn đang xem: Những điều tuổi trẻ thường lãng phí

*

Có lẽ mẩu truyện tôi thích hợp nhất vào tuyển tập này là “Hai cơ hội”.

Một sinh viên bạn Mỹ sau khi giỏi nghiệp Đại học tập California đề nghị gia nhập quân team theo nhiệm vụ quân sự. Anh ta vô cùng băn khoăn lo lắng và sợ hãi khi bị điều mang đến một đơn vị hải quân lục chiến đấu khổ cực theo tác dụng bắt thăm. Ông thấy con cháu nặng trĩu sợ hãi liền trung khu sự với anh. Phần đông lời đối chiếu của fan ông từng trải đã hỗ trợ làm vững lòng đàn ông trai trẻ.

Vào thủy quân lục chiến cháu vẫn có hai cơ hội: Một là ở đơn vị chức năng hậu cần, nhị là ở đơn vị chiến đấu. Ví như được ở đơn vị hậu yêu cầu thì liệu có còn gì khác phải lo lắng, lúng túng nữa.

Nếu chẳng may bị điều đến đơn vị chức năng chiến đấu, sẽ sở hữu được hai cơ hội: Một là ở lại tổ quốc mình, nhị là rất có thể bị điều đến 1 căn cứ quân sự ở nước ngoài. Ví như được phân công ngơi nghỉ nước mình thì còn gì khác phải lo lắng, lo ngại nữa.

Nếu bị điều hễ đến căn cứ quân sự nước ngoài, sẽ sở hữu hai cơ hội: Một là được mang lại một đất nước hòa bình, yên ổn ổn. Nhị là bị điều cho một tổ quốc có chiến sự để gia hạn hòa bình. Nếu như được mang đến quốc gia độc lập thân thiện thì cần gì phải lo lắng, khiếp sợ nữa.

Nếu bị điều đến non sông có chiến sự để bảo trì hòa bình sẽ có hai cơ hội: Một là bình an trở về, hai là chẳng may bị mến tật. Nếu bình yên trở về thì điều lo của cháu chẳng yêu cầu là thừa đó sao?

Nếu xấu số bị thương cháu vẫn sẽ có hai cơ hội: một là bảo toàn tính mạng, hai là chữa trị trị trọn vẹn vô hiệu. Trường hợp cháu tất cả thể an ninh trở về đâu còn phải lo ngại gì nữa.

Nếu chữa trị trị hoàn toàn vô hiệu vẫn đang còn hai cơ hội: Một là xung phong ra đường đầu nhưng mà chết, đang trở thành nhân vật quốc gia. Hai bởi vì non gan, yếu láng vía, sợ chết trốn tránh phía sau mà chạm chán nạn. Theo tính bí quyết của cháu, cháu tất yếu trở thành anh hùng, đương nhiên cháu phải gì phải lo lắng nữa.

*

“Bất nói ở cảnh ngộ nào chúng ta đều có tối thiểu hai cơ hội, một là cơ hội tốt, nhị là cơ hội xấu. Trong thời cơ tốt vẫn tiềm tàng những yếu tố xấu. Trong thời cơ xấu vẫn tàng ẩn những nhân tố tốt. Chủ quản là chúng ta dùng nhãn quang nào, cách biểu hiện nào, lành mạnh và tích cực hay xấu đi để đối lập với chúng”.

Cuộc sống lúc nào cũng vậy. Đưa ra cho đa số người cùng một tình huống. Thực trạng giống nhau nhưng chủ yếu cách họ tư duy, hành vi mới tạo cho sự không giống biệt. Điều quan trọng đặc biệt là thấy sáng sủa trong tối và tìm về tối trong sáng. Hầu như thứ tất yêu tường minh hết 100% tuy thế hãy luôn luôn đi về hướng tích cực. Nguyên nhân có người thành công, có bạn thất bại. Trong lúc thất bại thì nhiều, mà thành công chỉ là một trong con số khôn xiết khiêm tốn. Bởi người thành công luôn có những lưu ý đến tích cực, tạo ra sự sự không giống biệt, bọn họ tìm được cơ hội trong chính những trở ngại mà họ gặp gỡ phải. Người bi tráng thì sao? Lúc nào thì cũng cho rằng cuộc sống đang ngược đãi mình, mình kém may mắn, họ nói hay mà làm chẳng được bao nhiêu.

Một bạn được xem như là thành công, niềm hạnh phúc khi căn cứ trên những phương diện. Không chỉ đơn giản dễ dàng là người đó kiếm được bao nhiêu, quần áo nhãn hiệu nào. Điều đó không hẳn là vấn đề. Điều tôi hy vọng đề cập ở đấy là những mọt quan hệ bền vững của họ. Chế tạo dựng được một quan hệ mới đã khó, gia hạn nó lại càng nặng nề hơn. Muốn liên kết được với trái đất thì chính phiên bản thân bọn họ phải là một nhân tố kết nối trước đã. Như vậy mọi cá nhân sẽ như một mắt xích, khiến cho mối quan hệ này càng bền chặt, gắn bó hơn.

Mối quan tiền hệ đầu tiên mà họ có cùng là côn trùng quan hệ bền bỉ nhất theo ta từ khi mới lọt lòng cho đến khi rời xa quả đât này đó là cảm tình gia đình. Nhiều người cho rằng đó là lắp thêm hiển nhiên và lần chần quý trọng những giây phút mình đang có. Đến khi mất đi rồi có hối tiếc cũng không kịp. Thời gian không đợi một ai. Đừng mài mê đuổi theo cái bóng hào nhoáng bên phía ngoài thế giới mà bỏ quên đi gia đình nhỏ dại bé của mình. Có thể nhiều lúc họ khiến cho ta cảm xúc phiền phức, cảm thấy áp lực nặng nề nhưng tất cả những vật dụng đó là vì tình cảm thừa to phệ mà gia đình giành cho chúng ta. Đừng thấy áp lực đè nén mà trốn tránh mà hãy đón nhận nó với trái tim to lớn bao la.

Năm 1 tuổi, người mẹ tôi đề nghị đi làm, không tồn tại thì giờ trông tôi. Đêm làm sao tôi cũng khóc làm cho mẹ tôi ko ngủ được, bao gồm đêm thức cho sáng.

Năm 3 tuổi, sức mạnh của tôi vô cùng yếu, nạp năng lượng rất kém. Người mẹ hết sức lo lắng cho tôi, chăm nom ba bữa ăn cho tôi từng li từng tí nhưng tôi vẫn chẳng chịu đựng ăn.

Năm tôi 6, 7, 8 tuổi, hằng ngày mẹ đưa tôi đi học, mong muốn tôi cần cù học hành nhưng tôi lại hay giấu chuyện tranh ở lớp.

Năm tôi 9 tuổi, người mẹ tôi cần tiết kiệm túi tiền để hoàn toàn có thể mua mang đến tôi quần áo, giày dép mới. Tôi luôn luôn cho rằng hầu hết cái của chính mình không bằng các bạn nên tuyệt khóc dỗi mẹ.

Năm tôi 15 tuổi, bà mẹ tôi mong đến ký kết túc xá thăm tôi nhưng tôi sợ tín đồ ta chê bà bầu tôi xấu đề nghị tôi không muốn cho mẹ tôi đến.

Năm tôi 16 tuổi, mẹ luôn nhắc tôi đề xuất học tập cẩn trọng để thi vào cấp cho ba, nhưng tôi đều quăng quật qua, bắt đầu nghĩ tới chuyện yêu đương.

Năm tôi 19 tuổi, bà bầu mua áo bông mang lại tôi khoác cho ấm nhưng vì chưng nó thừa thô phải tôi vẫn xếp chặt mặt dưới hòm.

Năm tôi 23 tuổi, bà mẹ tôi hi vọng sau khi xuất sắc nghiệp đại học tôi tìm kiếm một chỗ gần đơn vị công tác, tuy thế tôi như chim xổ lồng cất cánh đến tận phương phái nam xa nhà hàng quán ăn ngàn cây số.

Năm 24 tuổi, chị em tôi nói trong điện thoại cảm ứng rằng người mẹ bị ngứa nghỉ ngơi chân, vào mùa hè rất khó khăn chịu. Ban đầu tôi định đưa mẹ vào Nam để chữa dịch nhưng sợ hãi tốn kém cần lại thôi.

Năm tôi 25 tuổi, chị em dò hỏi tôi tình hình bạn trai như thế nào, tôi không chịu được ngay tắp lự nói thẳng ra với mẹ: “Tiêu chuẩn của nhỏ khác chị em rất xa”.

Năm tôi 26 tuổi, bà mẹ bỏ hết cả tiền lo đám hỏi cho tôi, còn thế chặt nhì tay tôi, tuy vậy tôi gạt tay ra, cùng với ck đến khu vực xa nghìn dặm ở quốc tế làm ăn.

Xem thêm: Phim Truyện: Những Ngọn Nến Trong Đêm Phần 2 Tập 5, Những Ngọn Nến Trong Đêm

Năm tôi 27 tuổi, bà mẹ tôi gọi điện hỏi tình trạng con cái ra làm sao, còn nói sẵn sàng giúp sức tôi quan tâm cháu. Tôi nói: “Không cần! chị em không thể dạy cháu Tiếng Anh”

Năm tôi 33 tuổi, bà mẹ tôi bảo sức khỏe của mẹ không được tốt, mong tôi về nhà một lần. Tuy nhiên tôi bảo, thời hạn này bé rất bận.

Năm tôi 35 tuổi, phụ thân tôi hotline điện thoại, có việc khẩn cấp con về ngay. Tôi hỏi câu hỏi gì? cha tôi nói: “Mẹ cực nhọc qua rồi…”.

Lúc này, đầu tôi như nổ tung, tôi khóc, tôi kêu, tôi la, tôi hét, tôi than, …

Mọi chuyện đang quá muộn rồi, ăn năn hận cũng không kịp nữa.

Người trẻ thì luôn mải miết đi tìm kiếm chân trời mới, ra đi vì nhận định rằng mình đã trưởng thành, đến lúc biết nghĩ, lại bỏ mặc để trở về. Gia đình là nguồn cội của phần lớn tình yêu thương trên trần gian này. Đừng vày một phút bốc đồng mà đánh mất tình yêu lớn số 1 của cuộc sống mình các bạn nhé!

Cuộc sống rộng lớn này đem về cho họ bao nhiêu thứ yêu cầu lựa chọn. Đừng vội vàng vàng đuổi theo số đông giỏi trào lưu, nhưng mà hãy lắng dịu dù có một giây thôi để tìm ra thứ phù hợp nhất, rồi bạn sẽ thấy biết ơn một giây này về sau. Bởi các bạn biết đấy, không có điều gì là buổi tối ưu dành cho tất cả phần nhiều người, mà lại chỉ tất cả thứ phù hợp nhất. Có thể nó tốt với các bạn nhưng không cân xứng hay không hẳn đã giỏi với người khác. Vậy thắc mắc đặt ra là làm sao để tìm kiếm được những thứ, gần như việc tương xứng với mình? Đó quả là một thắc mắc khó mà tất nhiên mỗi cá nhân lại bao gồm những phương pháp khác nhau. Riêng cá nhân tôi cho rằng, chúng ta trước hết hãy xem thêm thật các và quan lại sát thế giới trước đã. Dù thiết yếu biết tường tận toàn bộ quy dụng cụ của vũ trụ nhưng họ cũng nghe biết ít nhiều. Học từ thua kém và những bài học của người khác là cách học thận trọng nhất. Thà đổ các giọt mồ hôi trên trang giấy còn hơn ngã xuống trên chiến trường. Lòng tin xông pha, dẫn đầu cũng xuất sắc đấy, nhưng tất cả sẽ chẳng là gì nếu phát xuất với một cái đầu trống rỗng tuếch. Tín đồ có kiến thức nền cơ bạn dạng sẽ rất cấp tốc tiếp thu được những chiếc mới. Kỹ năng là vô hạn, không ai trong bạn có thể tự tin nhưng mà nói rằng phát âm biết của mình sâu rộng nghỉ ngơi mọi nghành nghề dịch vụ hay tôi có rất nhiều kiến thức rồi chẳng thể hấp thụ thêm được nữa.

*

Chắc hẳn ai trong bọn họ cũng từng được nghe về câu chuyện “Chiếc bình đầy vơi”. Tín đồ thầy giáo bảo đầy sỏi vào một trong những chiếc bình cùng hỏi học trò của bản thân mình chiếc bình vẫn đầy tốt chưa. Ai ai cũng đồng tình rằng nó đã đầy ko thể nếm nếm thêm gì vào bên phía trong nữa. Dẫu vậy sau đó, thầy giáo liên tiếp cho thêm cát và đề cập lại thắc mắc đầy xuất xắc chưa. Chỉ có một trong những cho rằng sẽ đầy một trong những khác thì không lên tiếng. Cô giáo đổ nước vào vào bình và lặp lại câu hỏi của mình. Hôm nay phần khủng học trò nghi ngờ cho rằng cốc chưa thực sự đầy dẫu vậy quả thực nó đang đầy.

*

“Người tự mang lại mình tuyệt đối thường còn những thiếu xót. Còn tín đồ thật xuất sắc đẹp lại thường cho doanh nghiệp là không hoàn hảo. Bởi vì từng trải khiến cho người hoàn hảo biết mình vẫn còn những thiết sót, còn bạn tự cho chính mình là hoàn hảo nhất thường không hiểu điều này”.

Câu chuyện này không chỉ là nói về những số lượng giới hạn của con bạn mà còn muốn nhắc nhở họ về bí quyết sắp xếp các bước cho cân xứng để đạt tác dụng cao nhất. Demo tưởng tượng nắm này nhé, bọn chúng ta biến đổi thứ tự mang lại sỏi, mèo và nước thành nước, cát rồi đến sỏi vào bình. Bạn có phân biệt điều gì không? lúc cho cát vào thì nước tràn ra ngoài, cùng cũng ko thể cho thêm sỏi vào được nữa sau khi cát sẽ đầy bình. Cũng như khi họ sắp xếp quá trình không hợp lí vừa mất sức mà lại không thể xong được nó. Hãy ưu tiên những việc cần làm cho trước và gần như việc đặc biệt nhất. Kế hoạch đưa ra quyết định đến hơn 1/2 sự thành công xuất sắc của thừa trình. Tuy nhiên đừng chính vì vậy mà bất cẩn việc thực hiện khi đã có trong tay một phiên bản kế hoạch hoàn hảo. Rất nhiều thứ chỉ với trên mặt giấy nếu chúng ta không thực sự bắt tay vào có tác dụng việc, tương tự như thế kết quả đó sẽ không khi nào đến vì bọn họ chưa thực sự làm.

Hãy tận tụy và chăm chút cho mỗi bước đi bởi vì sai một li là đi một dặm hay thiếu một cái đinh là sụp đổ cả một nền thống trị. Sau đây là minh chứng lịch sử hào hùng cho lời nói đó.

Mấy trăm thời gian trước diễn ra cuộc chiến quyết định ai là người giai cấp nước Anh. Nguyên Quốc vương Richard đệ tam thất bại vày một lí do tưởng như không tưởng. Trước ngày sẵn sàng chiến đấu, Richard đệ tam dặn tín đồ chăn ngựa chuẩn bị cho bản thân một con con ngữa thật tốt. Nhưng mà vì bạn chăn ngựa này thiếu thốn chu đáo, không đóng cảnh giác bộ móng chân ngựa chiến đã dắt ngựa ra. Trận đánh đấu trôi qua được 30 phút, mấy người lính của Quốc vương sợ hãi quá bước đầu bỏ chạy. Richard đệ tam phát hiện nay được ngay lập tức cho ngựa đuổi theo để điện thoại tư vấn họ quay lại. Nhưng vừa chạy được mấy bước, cỗ móng tụt ra, chiến mã vì vậy mà khuỵu xuống. Ngài bị té và bị quân địch bao vây tức thì sau đó.

Thiếu một chiếc đinh, rơi cỗ móng sắt.

Rơi cỗ móng sắt, một ngựa bị thương.

Một ngựa bị thương, làm vấp ngã một thống soái.

Một thống soái ngã tạo nên chiến dịch bị thua.

Một chiến dịch bị lose cả một nền ách thống trị bị sụp đổ.

Câu nói này được lưu giữ truyền thoáng rộng ở nước Anh, nó luôn nhắc nhở họ rằng: phần đông sai sót nhỏ có thể dẫn đến tai họa lớn.

*

Mọi sự vật, vụ việc tồn tại đều có liên kết chặt chẽ với nhau, một mắt xích khi bị hỏng cho dù ít hay những cũng sẽ tác động đến tổng thể sự vận hành của hệ thống. Chẳng vì thế mà các cụ ta xuất xắc nói: nhỏ sâu làm dầu nồi canh.

Lên chiến lược cẩn thận, tìm kiếm được đường đi đúng đắn, điều tiếp theo họ cần làm cho trên hành trình này là kiên trì với phần đông gì mình đã chọn. Đừng để bản thân bị lung lay do sóng gió cuộc đời hay tiếng nói của trần gian hiếu kì. Tâm không bao giờ thay đổi giữa cái đời vạn biến. Đẽo cày giữa mặt đường thì không bao giờ có thể đẽo gỗ thành cày mà lại nó chỉ mãi chỉ là một khúc gỗ nhưng thôi. Nói là câu hỏi của họ còn tồn tại nghe theo hay là không lại là bài toán của bọn chúng ta. Nên chọn lọc gần như góp ý để gia công ta xuất sắc hơn, trí tuệ sáng tạo ra các chiếc mới và bỏ qua những điều vô nghĩa, cản bước tiến của ta.

*

Làm việc gì rồi cũng vậy, nỗ lực cố gắng là điều cần yếu thiếu. Nhưng bọn họ cũng cần phải biết giới hạn của phiên bản thân để không vượt vượt xa vòng an toàn. Như một vận chuyển viên leo núi, nếu như như có vấn đề về sức khỏe mà cứ liều mạng leo tột đỉnh núi cao chỉ vì mục tiêu đề ra thì đó đó là mục tiêu hạn hẹp, mục tiêu làm hại bé người. Hãy cứ bước tiến và khi đụng được đến giới hạn của bạn dạng thân đó cũng đã là một trong thành công lớn. Hãy xông pha, hãy cống hiến, tuy nhiên đừng hiến luôn cả mạng sống phiên bản thân. Tuy nhiên, bạn nên biết rằng đông đảo giới hạn là vì con người đặt ra và đều mang tính tương đối.

Và điều cuối cùng, kia là nên lựa chọn cho mình những người dân bạn sát cánh đồng hành thực sự. Bạn luôn sát cánh bên ta đầy đủ khi nặng nề khăn, vất vả, cổ vũ ta tăng trưởng hay sẻ chia cùng ta gần như phút giây hạnh phúc, hân hoan ở đình cao chiến thắng. Bạn mà ta rất có thể tin tưởng để share mọi thứ mà lại ta có. Nếu bạn có nhu cầu đi cấp tốc hơn hãy đi một mình, nhưng lại nếu bạn có nhu cầu tiến xa hơn hãy gồm bên mình những người dân đồng đội.

*

Tác giả: Phương Anh - Bookademy

-------------

Bài viết cộng tác cùng Bookademy xin nhờ cất hộ về:

Theo dõi fanpage của Bookademy để update các thông tin thú vị về những cuốn sách giỏi tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn